 | Văn xuôi |
| Số bản ghi tìm thấy: 17 |
Tổng số trang: 2 |
Trang số: |
|
|
|
Đêm trắng
|
|
Trăng đã lên, chênh chếch trên đầu cây xoan già trước ngõ. Ánh trăng vàng ươm như rơm đầu mùa ùa đầy vào khung cửa sổ, mơn man ve vuốt khuôn mặt dịu hiền đã vạch đầy những nếp nhăn của chị Bình. Ðêm làng Năng trong lành và yên ả, ru mọi người chìm vào giấc nồng sau một ngày lao động vất vả.
|
|
Lớp học hai người
|
|
Thằng Tâm vừa đúng 18 tuổi và một chữ cắn đôi cũng không biết. Tôi phát hiện điều nầy trong đợt thăm nuôi vừa rồi. Cả phòng D1 chỉ vỏn vẹn bốn người với sáu mét vuông, bao gồm cả chỗ ngủ, hầm bô, bồn nước… nên tất cả đều đồng ý chung mâm, có gì ăn nấy.
|
|
Người nói lý ở Lao Chải
|
|
Cái lý cứng làm đối phương phải chết tức thời như người lỡ ăn phải lá ngón, như cá gặp nước lá cơi. Muốn được như thế thì khi lập lý phải nhẹ như gió, ngọt như nước, phải biết hạ thấp đầu như ngựa chuẩn bị leo dốc, để cái lý nó đi cho êm.
|
|
Thị trấn trên núi cao
|
|
Thắng đang lang thang dạo phố. Gọi là phố, thực ra là một thị trấn nhỏ xíu. Nơi đây, có một trường cấp 1 - 2, một xưởng chế biến chè, một vài đoạn đường dốc với những cửa hàng bán chè, bán thuốc nam của đồng bào dân tộc. Phía tay phải, chỗ ngã ba là trụ sở thị trấn.
|
|
Ba người
|
|
Sau những gì phải trải qua và chịu đựng, tôi cảm thấy dường như tất cả đều vô nghĩa, đều trống rỗng hoặc nhẹ xốp như một thứ bọt biển mầu xám.
|
|
Bí mật cây đa làng
|
|
Cả làng, người lớn, trẻ con kéo đến đông đặc, vây quanh cây đa làng để xem ông kỹ sư khám bệnh cho nó. Ông kỹ sư đeo kính cận hay kính lão gì đó, hai mắt kính dày y như hai cái trôn bát. Ông đi vòng quanh gốc đa, sờ sờ, nắn nắn. Rồi ông ngước mắt nhìn lên mấy cành đa đang héo dần.
|
|
Sau vầng trăng khuyết
|
|
Ông là giám đốc. Nàng chỉ là công chức tàng tàng. Nàng lấy chồng tuổi mười bảy rồi sinh con, nàng tuổi bốn mươi, con học xong đại học. Nàng vẫn còn trẻ và cảm thấy rất thiếu bản lĩnh khi bắt tay vào công việc lớn: Đi xin việc cho con.
|
|
Khu vườn yên tĩnh
|
|
Sáng sớm, con Gấu sủa rão cả dây xích. Ông Vụ bỏ bình nước tưới cây chạy ra mở cổng. Một gã trai Mông mặt đỏ bừng bừng lững thững bước vào. Gã ôm kè kè chai mật ong bên nách. Con Gấu liếc nhìn chai mật ong, rồi thật nhanh, nó liếm mép. Con Gấu có bộ râu ria rườm rà như một con dê đực và đôi mắt dữ tợn như mắt sói. Gã Mông len lén bước vào, cách xa sợi dây xích vài mét. Con Gấu hài lòng ngồi xuống thềm, sốt ruột liếm qua quýt bộ lông đen nhức như bồ hóng.
|
|
Người trở về
|
|
Ba Tân đánh vật với đàn heo. Mấy hôm nay nóng dữ. Được chủ xối nước, heo mẹ, heo con nhảy dựng lên mừng rỡ. Có tiếng gọi, anh nhìn ra, Sáu nhỏ - Văn thư của Uỷ ban bước vào.
|
|
Nốt nhạc buồn đêm giao thừa
|
|
Gió núi rít lên từng đợt. Những hơi lạnh khủng khiếp táp vào một sinh linh bé nhỏ đang thất thểu trên đường, cánh tay tật nguyền lúc lắc, vật vã được bọc bởi tà áo màu đã sờn phếch. Nó bước đi vô định trong cái rét tái tê của đêm giao thừa, mơ hồ đâu đây ký ức tuổi thơ chập chờn ùa về...
|
|
|